Được thực hiện bởi ê-kíp sáng tạo giàu kinh nghiệm: Chỉ đạo nội dung Trương Kiều Nga, Biên kịch Cao Võ Trường Di, Biên tập và Tổng Đạo diễn Trần Minh Cường, Đạo diễn dàn dựng Thành Ca, cùng phần Âm nhạc của Tạ Duy Tân, chương trình hứa hẹn mang đến một trải nghiệm nghệ thuật vừa giàu cảm xúc, vừa mang tính suy tưởng triết lý.
Một vở kịch về mùa xuân… nhưng không nói về phép màu
“Đất trời mùa Xuân” không phải là câu chuyện thần thoại đơn thuần về các vị thần và mùa xuân. Vở kịch đặt ra một thông điệp rất rõ ràng: "Mùa xuân không phải phép màu tự nhiên, mà là kết quả của trách nhiệm con người".

Trong thế giới của vở kịch, thiên nhiên đang suy kiệt. Rừng bị tàn phá, suối cạn dòng, đất đai trở nên trơ trọi. Vòng tuần hoàn bốn mùa Xuân – Hạ – Thu – Đông bị đứt gãy. Trên sân khấu, sự đổ vỡ ấy được biểu tượng hóa bằng cây cầu bốn bậc mùa – chiếc cầu thời gian đang lung lay, khiến các mùa không còn nối tiếp nhau.
Khi mùa xuân không trở lại, các vị thần thiên nhiên nhận ra rằng nguyên nhân không nằm ở thiên nhiên, mà nằm ở chính con người.
Những nhân vật mang tính biểu tượng của thiên nhiên
“Đất trời mùa Xuân” xây dựng một hệ thống nhân vật mang tính biểu tượng rõ rệt, mỗi nhân vật đại diện cho một khía cạnh của thiên nhiên và đạo đức con người.

• Thần Thời Gian (Cao Di) – Người giữ lựa chọn, không phải phép màu
• Thần Bách Hoa (Mai Duyên) – Ký ức và sự hy sinh của thiên nhiên
• Gió Xuân (Như Cherry) – Hy vọng mong manh
• Mây Trắng (Helen Vũ) – Sự bao dung có điều kiện
• Thần Núi (Tâm Hoàng) – Giới hạn của thiên nhiên
• Thần Suối (Như Nhỏ Nhắn) – Dòng chảy của sự sống
• Thần Mưa (Nguyên Đức) – Niềm tin bị phong ấn
• Chim Én (Phi Long) – Sứ giả của hy vọng
• Ông Chúa Tuyết (Quốc Hưng) – Biểu tượng của sự tuyệt vọng và buông xuôi
• Thần Lửa (Phi Phụng) – Ký ức đau đớn của những sai lầm quá khứ
Đáng chú ý, nhân vật Ông Chúa Tuyết không phải phản diện đơn thuần. Ông đại diện cho một cảm xúc rất thật của thời đại: sự mệt mỏi và buông xuôi trước những tổn thương kéo dài của thiên nhiên.
Sân khấu như một ẩn dụ lớn
Một trong những điểm độc đáo của vở diễn nằm ở ngôn ngữ sân khấu mang tính biểu tượng mạnh mẽ.
Cây cầu bốn bậc mùa không chỉ là đạo cụ, mà là hình ảnh của thời gian hữu hình hóa. Khi cầu gãy, mọi mùa đều trở nên rời rạc.

Hai nửa Kim Đồng Hồ cũng không phải bảo vật thần bí, mà là kết quả của lựa chọn đạo đức.
Những hình ảnh này giúp khán giả không chỉ theo dõi câu chuyện, mà còn suy ngẫm về chính vai trò của mình trong hệ sinh thái sống.
Một lời nhắc gửi đến khán giả
“Đất trời mùa Xuân” khép lại trong sự lặng yên của sân khấu. Cây cầu bốn mùa vẫn đứng đó – mong manh nhưng chưa gãy. Thời gian vẫn trôi. Nhưng câu chuyện không kết thúc trên sân khấu. Nó tiếp tục trong lựa chọn của mỗi người. Thông điệp cốt lõi của vở kịch được gửi thẳng đến khán giả: Mùa xuân không phải phép màu. Mùa xuân là một lời hứa. Và lời hứa ấy phải được trả dần bằng trách nhiệm mỗi ngày.
Đón xem Vườn Âm Nhạc "Đất trời mùa Xuân" 21g15 ngày 6/3/2026 trên kênh HTV9.
KIM QUYÊN